Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

[I_Am_Little] Đi cho tròn một cõi sinh tồn

     Mệt mỏi bật tivi lên xem. Bất ngờ vì một chương trình Xiếc cuộc sống. Chương trình rất đặc biệt vì có sự tham dự của MC Đỗ Thụy, và hai diễn viên chính là 2 mẹ con.

     Cái màn diễn này thiệt là hết hồn: hai mẹ con chạy xe honda quá cũ lướt trên những đoạn đường quốc lộ xe cộ đông đúc, con thì cầm lái và chở đằng sau là những trái mít vừa hái được để đi bán. Một câu hỏi đặt ra: Vậy bà mẹ ở đâu? Đơn giản: NGỒI NGAY SƯỜN ĐẰNG TRƯỚC của chiếc xe. Người con ốm lắm, người mẹ thì cũng không kém lọt thõm trong chiếc xe và nếu không vì mặt nhăng nheo thì ai cũng nghĩ đó là một đứa trẻ lớn xác bị suy dinh dưỡng. MC Đỗ Thụy chào tôi bằng câu mở đầu "Chào mừng đến chương trình Ước mơ của tôi". Nhìn cảnh xiếc của hai mẹ con, Đỗ Thụy khóc và tôi cũng ứa nước mắt.

     Căn nhà hai mẹ con thì nghèo quá thể. Gia đình này có thêm một người con lớn bị bệnh giật kinh phong và thế là người mẹ phải nuôi hai đứa con. "Lo cho đứa lớn ở nhà thì thằng nhỏ làm sao chở mít được, mà lo đi buôn bán thì lại bỏ thằng lớn, lúc nó giật kinh phong không ai chăm sóc, máu me như thế thì sao đặng", tôi lượt dịch lời người mẹ nói. Tôi tự nói: Cái này còn hơn là tiến thoái lưỡng nan.

    Chế độ dinh dưỡng của hai mẹ con thì càng bất ngờ hơn: Xiếc và còn hơn cả xiếc. Tất cả thức ăn giành cho người con lớn, chẳng qua là cơm nguội trắng thôi. Người mẹ thì cả tháng ăn muối tiêu, vài bữa được miếng chao. Người con nhỏ thì sợ hơn: ăn hai trái chôm chôm, mấy miếng me, một ít nước dừa và thế là qua bữa. Tôi cũng tự hỏi "Ăn như thế sao chở đi bán trên những con đường dài loằn ngoằn như thế". Tôi cá là sự tích này sẽ trở thành kỷ lục Guinness.

   35 triệu là quà tặng giành cho gia đình. Tôi thấy đáng lắm và rất vui và vui nhất là cả gia đình không còn phải chịu cái chế độ dinh dưỡng kia. Tôi cũng lại tự hỏi "Có ai chỉ họ cách dùng tiền không đây này".

    Cứ đi tròn một cõi sinh tồn... dù rằng lại rất khó khăn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét