Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

[I_Am_Experienced] Bảy món nọ khắc nghiệt và yêu thương

    Tim là một người thành đạt và hạnh phúc, gia đình của cậu sống gần bờ biển đẹp thơ mộng và đối với cậu tất cả chỉ có thế. Đến một ngày kia, khi đang cùng vợ nói chuyện vui vẻ trên xe, vừa cằm cái Blackberry để tắt máy thì một tai nạn tan thương xảy ra, không là lỗi của cậu, hay nói đúng hơn chính cậu cho rằng mình là thủ phạm đã giết sáu người trong một gia đình và chính vợ cậu. Và thế là cậu phải gánh bảy món nợ khắc nghiệt.

    Sẽ kết thúc ở đó nếu Tim là một người lảng tránh sự thật và chỉ biết sống vì mình. Nhưng sự khoắc khoải về 7 sự mất mát, cậu quyết định hành động. Làm gì đây để trả cho hết nợ?

     Cứu sống 7 người khác bằng chính cuộc đời mình là cách mà Tim chọn. Cậu tìm hiểu thật rõ họ để chắc chắn rằng những người mình cứu sống là những người thật sự tốt và có ích. Ý tưởng quá bình thường nhưng cái cách mà cậu cứu sống người khác mới là bất bình thường.

     Không ngờ cuộc đời này lại đẹp đến thế, không phải vì những cảnh hùng vĩ mà chính là vẻ đẹp của tâm hồn, của sự tự vấn lương tâm, sự tha thứ và sự hy sinh. Tim đã hiến một lá phối của mình cho người em mà biết rằng suốt cuộc đời em mình sẽ không dính tới một đồng tham nhũng. Đó là một phần gan của anh hiến tặng cho bà Hollan, một người suốt đời giúp đỡ những trẻ em bất hạnh. Là căn nhà bên biển đầy kỷ niệm và chiếc xe đắt giá cho 3 mẹ con nọ mưu sinh vì suốt ngày bị chồng đánh đập.

     Đó còn là lần đau đớn của Tim để lấy tủy của mình cho một cậu bé bị bệnh máu trắng vì anh không thể lưỡng lự được khi nhìn người mẹ ấy hằng ngày đến thăm con. Và nữa, anh hiến tặng một phần thận của mình cho một huấn luyện viên suốt đời phải chạy thận.

     Một chuyện tình với một phụ nữ bị bệnh tim bẩm sinh, Emily, vừa chớm nở, Tim mừng vì mình cũng có những ngày hạnh phúc. Sau một đêm nồng ấm, anh vội vã trở về phòng trọ, vào nhà vệ sinh, bỏ đá vào bồn tắm, vặn nước, gọi 911 cho xe cấp cứu tới, và bỏ một con sứa độc vào bồn, và dĩ nhiên Tim ở trong ấy. Quả tim được hiến cho người phụ nữ còn đôi mắt anh hiến cho một nhạc công piano mù. Và một điểm đặc biệt nữa: suốt một hành trình như thế anh chỉ hé mở cho người bạn thân Dan của mình biết.

     Hình ảnh cuối phim, tình cảm con người đẹp đến ngỡ ngàng, trên chiếc piano là ngón tay người nhạc công mù nay đã tìm được ánh sáng, những em thiếu nhi hát cho một niềm hy vọng mới. Ở dưới đó, Emily là khán giả, nhạc vừa xong, người nhạc công gặp Emily, Emily nhìn đôi mắt của người nhạc công và khóc, rồi họ ôm nhau như là lần đầu tiên Tim ôm Emily vậy....

 Tim và Emily: điệu nhảy đầu tiên cũng là cuối cùng

2 nhận xét:

  1. Tôi đã bật khóc khi xem bộ phim này!
    Nội dung " quá đẹp"!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bộ phim này đã chạm vào trái tim của tôi. Nội dung của nó nhiều hơn cả những lời thoại có trong phim. Nó như ánh sáng rọi chiếu tâm hồn, sự hy sinh được dẩn dắt bởi tinh thần hoàn toàn minh mẩn và trái tim yêu thương. Hành động không phải do tình cảm bột phát mà do một tâm hồn cao cả tràn ngập yêu thượng. Chỉ có thể gọi là tấm lòng Bồ Tát.

      Xóa