Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011

[i_am_free] Những so sánh tréo nghoe

Máy tính bảng, điện thoại di động, máy tính cá nhân, điện thoại và máy chụp hình. Chưa bao giờ con người lại phụ thuộc vào công nghệ đến như vậy. Hiện đại thật quá tốt vì nó đem lại nhiều lợi ích và sự thuận tiện. Làm một vài so sánh thú vị góp nhặt từ cuộc sống:

Chợ truyền thống v/s Siêu thị:
Hôm nay đến quán cơm Hai Mẹ Con. Lâu rồi mới được thưởng thức một tô bún thịt xào ngon đến vậy. Từ nước chấm, thịt, bún cho đến rau quyện vào nhau thật tuyệt. Ngồi "tám" với hai mẹ con.

Người mẹ nói: "Thịt là rất mềm đúng không? vì nó lấy từ phần vai và phần bắp của con heo nên mới mềm mại và ngon đến thế. Nếu con muốn ai ăn thịt ba rọi thì phải lấy thịt ba chỉ ở phần lưng con heo."

Người con tiếp lời: "Thịt được ướp cách đây ba tiếng, rau cô phải đi chợ từ 6h30 sáng để lấy đồ ngon" Tôi bỗng nói: "Sắp tới cái chợ của bà con sắp dẹp rồi vì sẽ có một siêu mới vào. Bà và cô mặc sức mà mua sắm và hổng cần dậy sớm nữa."

Người con trả lời: "Nếu mai mốt dẹp thì cô ra An Đông mua. Thịt thà trong siêu thị làm sao ngon bằng chợ bà con mình. Bà con mình bán hết trong ngày còn siêu thị cứ dùng chất bảo quản bán từ ngày này qua ngày khác(???). Nhất định cô không bán cho khách từ đó đâu"

Người mẹ nó tiếp: "Cứ suốt ngày đồ đông lạnh. Mấy đứa hiện đại cứ thích như người nước ngoài nhưng đồ đông lạnh thì làm sao ngon bằng đồ mình được. Con gà tươi đông lạnh mấy ngày rồi rả đông làm sao bằng thịt gà mới vừa làm. Nhà bà không bán thịt gà đông lạnh."

Theo tôi biết, cũng nhờ trời, quán cơm này bán đồ ăn hết trong ngày.

Nói chuyện V/s nhắn tin
Thời nay không còn cái kiểu viết thư tình ướt át như thời bố mẹ mình nữa. Họ nhắn tin với nhau, lên mạng xã hội chát chít với nhau chứ giờ người ta ít nói chuyện với nhau. Đọc bức thư tình của ba gởi cho mẹ hồi xưa cảm động hết sức. Giờ bạn bè cũng chẳng nói chuyện với nhau nhiều vì "một liên kết trên facebook hay một status trên twitter" thì cũng hiểu lòng nhau rồi.Thành ra bây giờ khi có chuyện người ta trình bày tình cảm với nhau bằng miệng thiệt là không thể tệ hơn. Ơn trời, đây giờ là thiểu số nhưng sẽ là đa số trong tương lai?

Nhìn người V/s nhìn điện thoại
Vào tập gym, vào công ty, vào những nơi công cộng, họ nhìn điện thoại nhiều hơn nhìn người. MÌnh gặp ai cũng cười để chào hỏi thì người khác không nhìn mà dán mắt vào điện thoại là chuyện bình thường. Thay vì tìm hiểu nhau để thành bạn nay họ tìm hiểu điện thoại để có thêm game mới, có thêm những tin nhắn mới và có thêm những người bạn ảo mới. Điện thoại có lợi ích này nọ nhưng chắc sớm không muộn thì người ta nói chuyện với điện thoại nhiều hơn con người.

Kẻ cao v/s người thấp
Nay người ta đị dọi bom bởi những gương mặt kinh doanh xuất sắc và những người lập nghiệp giỏi không thể tả. Ngày ngày có sách kinh doanh mới. Tháng tháng có một chiến tích kinh doanh mới. Năm năm lại có những buổi thuyết trình đề cao lập nghiệp. Thế rồi cứ mau mau sẽ có một nhóm người tương lai chỉ thích làm sếp, cứ ít ít người sẽ làm thợ, và nhiều nhiều người chuyển đổi nghề nghiệp sang kinh doanh, tài chính. Hổng hiểu sao những buổi nói chuyện về khoa học, về những vị giáo sư nổi tiếng thế giới cứ càng ngày nhàn nhạt rồi cứ văng vắng theo thời gian. Cái giáo dục kiểu thế chắc "..." khó diễn tả.

Nghĩ ngợi vài điều viết lách thế thôi.

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

[I_am_little] Steve Jobs and my Bucket List

    Steve Jobs mất! Cả thế giới nghiêng mình trước sự ra đi quá đỗi đột ngột của nhà lãnh đạo và sáng tạo tài ba nhất trên thế giới. Một cảm giác buồn và cảm động chợt xâm chiếm tôi. Tôi tự hỏi, có thật như vậy không? Steve đã ra đi ở tuổi 56 rồi ư? Thế giới sẽ đón nhận những nhân tài kiệt xuất mới? Đó là một cột mốc cho một giai đoạn sáng tạo làm thay đổi thế giới mới?

   Những câu hỏi đó quá lớn lao mà phải mất một thời gian dài mới có thể giải đáp được. Nhưng tôi nhìn ở một khía cạnh nhỏ bé của riêng mình. "I am little", tôi thật nhỏ bé trong thế giới này. Đó là một điều không thể chối cãi. Sự ra đi của Steve Jobs đang là một động lực thôi thúc tôi vô cùng mạnh mẽ để thực hiện cái "bucket list" nhỏ bé của mình:

---------------------
1) Có một công việc yêu thích: đảm bảo cuộc sống, hỗ trợ gia đình, phát triển lâu dài và đường tiến thân rộng mỡ.
2) Cho ba mẹ "về hưu": tìm công việc nhẹ nhàng và thoải mái cho ba mẹ về già
3) Cho ba mẹ đi du lịch càng nhiều càng tốt vì cuộc đời họ chưa bao giờ có được những giây phút nghỉ ngơi thật sự
4) Đi du lịch tất cả các tỉnh Việt Nam trước năm 30 tuổi
5) Xuất bản quyển truyện đầu tiên trước năm 28 tuổi
6) Đưa hết những kinh nghiệm của bản thân lên một trang web
7) Trở thành "trainer" và truyền cảm hứng cho họ qua kinh nghiệm của mình
---------------------

"Hạnh phúc là trải nghiệm".



Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

[I_Am_Experienced] Playlist for Our Father

Entry này sẽ giành tặng những bài hát cho bố chúng ta, người rất ít tỏ ra tình cảm và cũng ít bài hát viết về mình so với người mẹ.

- Đầu tiên là ça khúc Papa, một ça khúc mới tinh của cô bóng Hồng Nhung. Bài hát kể về người cha của Hồng Nhung khi một mình "gà trống nuôi con" và cũng chấp nhận sống xa con mình khi Hồng Nhung quyết định vào TP.HCM lập nghiệp.


- "Dance with my father" là một bài hát kinh điển của cố ca sĩ Lurther Vandross đã được Celine Dion cover lại để tưởng nhớ người cha của mình. Đoạn video clip phía dưới được thu lại những giây phút chân thật nhất khi Celine Dion thu âm trực tiếp. "Tôi có thể không? có thể khiêu vũ với cha tôi một lần nữa...."


- "Father Figure" là một bài hát hết sức nhẹ nhàng của George Michael. Đây không phải là một bài hát của một người con tưởng nhớ đến cha mà ngược lại "I will be your father figure".



- Phil Collins đã đóng vai một người cha "thì thầm" khuyên con mình qua bài hát balled nhẹ nhàng "Father to Son". Bài hát có đoạn rất hay "Just look over your shoulder. I'll be there".



- Nếu bạn là một người mê nhạc tiếng anh thì không thể không biết "My Father's Eyes" của Eric Claption với điêu nhạc quen thuộc "Looking into my father's eyes".


- Cũng là một bài hát của Eric Clapton nhưng bài hát "Tears in Heaven" lại là một điệu nhạc "buồn" và "giải thoát" khi Eric viết về nỗi đau của mình, nỗi đau phải mất đi đứa con trai 4 tuổi.




- "Song for Dad" của Keith Urban là một bản country gợi nhớ về người cha.


Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

[I_Am_Experienced] Kỷ niệm với Mỹ Tâm

   Mỹ Tâm - một cái tên quá đỗi quen thuộc trong làng giải trí Việt Nam. Nếu có một phóng viên hoặc người hâm mộ này viết về cô ấy thì quá đỗi bình thường. Vì sao một người luôn muốn viết về những điều mới mẻ và hay ho như tôi lại dính vào một đề tài mà người khác đã khá "over" trong việc khai thác thông tin? Chỉ đơn giản là Mỹ Tâm cho tôi những suy nghĩ rất lạ: có lúc thì hy vọng, không lối thoát đến tràn trề năng lượng sống.

   Tôi nghe Mỹ Tâm hát lần đầu tiên khi mới vừa học lớp 10 (chính xác là vào năm 2000). Khi ấy, tôi là người may mắn khi được tham gia số đầu tiên của chương trình Giai Điệu Tình Yêu của HTV tại sân khấu Bến Thành (bây giờ thì chương trình này đã bị khai tử). Bạn phải biết tính độc đoán trong âm nhạc của tôi như thế nào thì mới hiểu được vấn đề vào lúc bấy giờ. Đọc giả của tôi ai cũng biết chuyện là tôi được nghe Celine Dion qua cassette từ năm lớp sáu và cứ thế với tôi giọng nữ xuất sắc là như thế: vang, cao vút, mạnh mẽ, cảm xúc và đầy mê hoặc. Tất cả những ca sĩ khác lúc bấy giờ tôi xem là "không đáng nghe" ngoại trừ nhạc đỏ. Nhưng cảm giác khi nghe Mỹ Tâm hát sống bài Mãi Yêu cho tôi một cảm xúc mới mẻ. Đó không phải là cảm giác nổi da gà khi nghe Because You Loved Me nhưng với giai điệu có âm hưởng những bài quốc tế mà tôi từng rất thích, Mỹ Tâm cho tôi một hy vọng là sẽ đón chờ một ca sĩ mới. Ngay thời điểm đấy, cuộc chiến Christina Aguilera và Britney Spears trên thế giới diễn ra rầm rộ và tôi ví Mỹ Tâm là Christina của Việt Nam: đẳng cấp về giọng hát.


     Bẵng một thời gian, Mỹ Tâm nổi với vị trí không thể nào tốt hơn trong làng nhạc Việt Nam. Bao nhiêu bài hit ra đời như Yêu Dại Khờ, Hát Với Dòng Sông, Ước gì. Nhưng đối với tôi đó là một sự thất vọng vì tôi cứ đinh ninh trong suy nghĩ rằng Mỹ Tâm sẽ phát triển theo một hướng khác: chọn lựa những bài hát thể hiện đẳng cấp của mình. Có thể là tôi quá kỳ vọng vào Mỹ Tâm khi nghĩ rằng cô ta có thể phát triển như các đàn chị diva. Thế làm tôi đâm ra nãn Mỹ Tâm. Biết bao nhiêu kế hoạch của cô từ Yesterday & Now, các hợp tác với Hàn Quốc, bao nhiêu liveshow, nhưng tôi vẫn không thể tự cho phép mình nghe nhạc của cô nhiều hơn một lần. Tại sao nhỉ? Có những nguyên nhân thật sự là khó nói.

    Đấy là chương trình âm nhạc Nhịp Cầu Âm Nhạc của HTV, Mỹ Tâm trở về với album Return. Và đối với tôi đây chỉ là một sự tình cờ khi nghe nhạc của cô ấy. Mỹ Tâm hát 3 bài hát trong album mới trong đó có bài Và Em Có Anh, Chỉ Có Thể Là Tình Yêu. Bạn có biết không, Mỹ Tâm bước ra với một bộ váy dài và hát Và Em Có Anh, người tôi "nổi da gà" khó tả. Cảm giác đó giống y chang như nhìn Celine Dion bước ra sân khấu Grammy véo von bài My Heart Will Go On hay như nhìn Mariah Carey bước ra khỏi khung màn chiếu và bắt đầu thổn thức với We Belong Together và như là Whitney Houston bước ra khỏi sân khấu và chứng minh sức mạnh với Moment In Time. Bạn biết không, đó là một cảm giác khi nghe một diva bước ra sân khấu để hát và chứng tỏ. Cảm giác này tôi có chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỹ Tâm đã ghi điểm và tôi lập tức download album Return về nghe trong suốt nhiều giờ liền. Giọng hát Mỹ Tâm khoáng đảng và mạnh mẽ, dù có đôi chỗ lên giọng head-voice bị vướng nhưng đẩy lực qua chest-voice thì hay không bàn cãi.

   Và giờ, Mỹ Tâm trở lại với album Cho Một Tình Yêu. Tôi quá yêu thích album sau nhiều album ko thèm để mắt đến sau album Return. Đối với Mỹ Tâm, xét chất giọng, tôi cho là khá cứng khi lên cao, nó không có nét đầm thắm uỷ mị xay xát lòng người. Nhưng khi thể hiện ở chest-voice, Mỹ Tâm tốt không thể bàn cãi, nó giống như là một cơn bão trong các bài hát cần đỉnh điểm về mặt cảm xúc. Và Mỹ Tâm có nụ cười quá đẹp (^^).

  8/10 cho album Cho Một Tình Yêu. Nếu bạn đang thắc mắc thì hãy download ngay album này về nghe trong hôm nay.


Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

[I_am_little] Những điều bình thường tháng 7

    Đó là tháng 7, một tháng nhiều chuyện buồn vui và cũng nhờ đó mà tôi lại một lần nữa trải nghiệm cuộc sống này. Những chuyện bình thường trở nên kinh nghiệm sống và từ đó mình lại chững chạc hơn nữa.

   Sinh ra trong một gia đình nghèo khó nên chuyện thiếu thốn tiền bạc vật chất quá ư là bình thường. Những ngày đi làm thật dư dả, sống thoải mái, giúp đỡ cha mẹ và bạn bè. Những ngày này tôi mới thấm thía được cái cảnh: một thân một mình không có tiền trong túi là như thế nào. Mình phải sống thực tế. Đó không phải chỉ cho mình mà còn cho cha mẹ nữa - những người vẫn ngày ngày lao động vất vả nuôi gia đình với cái tuổi đời xế chiều.

    Sự dễ đổi thay của con người. Tình cảm phụ tử và mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất và gắn chặt nhất. Hai loại tình cảm này hơn hết thảy những tình cảm khác ở chỗ chúng là tự nhiên nhất. Nhưng chúng lại bị che mờ đi bởi chính sự tham mới và dễ đổi thay của con người. Đừng cố phản pháo tôi vì đây chỉ là một ví dụ. Gặp gỡ cha mẹ hằng ngày sẽ thấy chán và bắt đầu tìm kiếm những cuộc đi xa. Khi đi xa lại nhớ và bắt đầu quay về. Đó là cái rất tự nhiên. Nghiệm ra một điều: con người luôn muốn những cái gì mình chưa có và luôn muốn từ bỏ những cái gì mình đã có.

    Sự tin tưởng. Tin tưởng bắt nguồn từ đâu? Nó bắt nguồn từ sự tác động của một loạt các hành động mang tính thể hiện ngầm định hoặc lộ rõ. Cái gắn kết tin tưởng chính là sự giao tiếp. Mức độ tin tưởng được thể hiện qua hiệu quả của giao tiếp. Tháng này là tháng mà tôi thấy rõ nhất sự nhận định này của mình. Người ta chỉ gắn bó với nhau khi người ta cần nhau mà thôi.

   .... đôi lúc những chuyện mình nghiệm ra lại thay đổi theo thời gian. Mọi chuyện lại xoay quanh qui luật tương đối.

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

[I_Am_Experienced] KhangLe's Playlist for July

#1. Nếu như anh đến - Mai Hương
Nhịp beat R&B tươi tắn, giọng hát dễ thương, cảm xúc và trọn trịa quả táo mọng.


#2. I care - Beyonce Knowledge
Đoạn đầu R&B kết hợp với Soul nghe nhức nhối. Điệp khúc hơi lạc so với phần nhạc đầu. Nhưng nói chung là đáng nghe.


#3. Mây trắng bay về - Thanh Lam
Nghe Thanh Lam hát lại bài hát này trong liveshow mới nhất của cô ấy. Sự dịu dàng và nữ tính, sự huyền hoặc và cảm xúc dâng trào.


#4. Get outta my way - Kylie Minogue
Một bài hát trích từ album mới nhất của nữ hoàng nhạc dance. Thêm một lần nữa chứng tỏ: giọng hát Kylie như là những nhịp rộn ràng một bài hát nhạc dance.


#5. Khoảng cách - Đàm Vĩnh Hưng
Không có gì để nói: tình cảm




Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

[I_Am_Experienced] Percy Jackson và các cuộc thánh chiến

    Đây là điểm thú vị: tôi tìm đến sách sau khi xem xong bộ phim "Percy Jackson và kẻ kiếp tia chớp". Vỏn vẹn đã đọc được bốn cuốn và với tôi, bộ truyện thần thánh này có thể nói là một sự thay thế xuất sắc sau bộ truyện tuyệt hảo Charlie Bone. Tác giả Rick Riordon thực sự là một người có bộ óc sáng tạo tinh vi và bộ truyện Percy Jackson và các vị thần trên đỉnh Olympia xứng đáng chiếm 153 tuần trong danh sách Sách bán chạy nhất trên New York Times cho thể loại sách thiếu nhi.

    Sự kết hợp tinh tế giữa thần thoại Hy lạp và thế giới hiện đại
    Percy Jackson được gọi là á thần vì là con của một người phụ nữ bình thần và thần Poseidon, vị thần của biển, các loài ngựa và động đất. Giống như những á thần khác, Jackson bị truy đuổi bởi các quái vật hàng nghìn năm tuổi mà đứng đầu là các vị thần Titan, kẻ thù của các thần linh tối cao trên đỉnh Olympia. Cậu được huấn luyện và sống trong trại con lai, được chiêm ngưỡng khu rừng tuyệt đẹp do các thần rừng chăm sóc. Ở đó, có rượu thần thánh, những đứa con của thần Aphrodite quyết rũ, những trận đánh cướp cờ, những ma thuật huyền bí và có cả tình bạn bè nữa. Thế giới ấy được lòng ghép trong một không gian và thời gian hiện tại: đỉnh Olympia nay đang định vị ở Hollywood, trại con lai đang ở Long Island xinh đẹp. Có xe cộ hiện đại, có sòng bạc Las Vegas, có trường học mà lòng vào trong đó là những điều kỳ bí. Không gian ấy cho tôi sự tò mò, sự thân quen và cả sự yêu thích nữa.

    Những cuộc phiêu lưu ngợp thở
    Kronos đang ở đáy Tantarus, và Typhon đang ở đỉnh núi lửa chuẩn bị chuyển mình. Những vị thần Titan cổ xưa gian ác ấy một lần nữa muốn sống dậy, tiêu diệt thế giới và đẩy các vị thần Olympia về đúng vị trí thấp bé của mình. Câu chuyện trở nên bất bình thường khi cuộc chiến chống lại bọn Titan lại đặt lên vai các á thần. Là con của bộ tam đại pháp thuật: Nico là con của Hades, Jackson là con của Poseidon, Thale là con của Zeus, ba á thần này phải gánh chịu một lời nguyền: khi đến tuổi 16, hoặc là sẽ tiêu diệt thế giới hoặc là cứu thế giới cho nên họ vừa là bạn là thù của cả các vị thần Olympia và thần Titan. Họ cùng với Annabeth (con của nữ thần trí tuệ Athena) đã chiến đấu rất thông minh và anh dũng với kẻ cắp tia chớp của thần Zues, với quái vật biển cả, với những lời nguyền của thần Titan và mê cung bí hiểm. Bạn sẽ cho rằng đấy là cuộc thánh chiến bình thường nhưng tôi e là bạn đã sai: bạn sẽ hồi hợp và bất ngờ từng miligiay một.

    Và tình bạn....
    Tất cả là tình bạn, và mãi mãi là tình bạn.

P/s: Đã đọc được 4 quyển: Kẻ cắp tia chớp (quyển 1), Quái vật biển (quyển 2), Lời nguyền của thần Titan (quyển 3), Cuộc chiến chốn mê cung (quyển 4). Đang đọc quyển 5: Hồ sơ Á thần. Và đang chờ đợi quyển 6: Vị thần cuối cùng.

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011

[I_Am_Experienced] Coffee - A small slice of discovery.

Roasting - Flavour & aroma!

All of the flavour and aroma that we enjoy in coffee is created by the roasting process.
Green coffee beans are heated to between 180ºC and 240ºC for 8 to 15  minutes,  depending on the degree of roast required. The heating process precipitates the release of caffeol, or coffee oil, the essence of coffee that we enjoy in the cup.
Roasting is one part art, one part science, and several parts judgment. Too much heat and the beans are roasted too dark and too much caffeol is burnt; not enough and the caffeol is not precipitated. In industrial quantities, the process is carefully controlled, but in smaller quantities, it is down to individual judgement. The higher the roast, the more uniform the resulting flavour.

Flavour: the distinctive quality of a particular food
Aroma: a distintive and typically pleasant smell
 (The image is from http://www.sauvieislandcoffee.com/roasting.html)

How good a cup of espresso?
Good espresso is expensive to make because in order to extract the greatest amount of flavour from the coffee, a high level of pressure is required and thus a high specification machine. 
Yet when making espresso, it is important not to over-extract the coffee, which means the machine should be switched off sooner, rather than later. While the coffee is still coming out as a golden brown liquid, it is perfect. This liquid is the crema, that lies on top of the black coffee underneath. The crema will disappear a few minutes after the coffee is made, but in those few minutes it will tell you everything about the quality of the espresso. Too light, or too thick or too thin: all mean that the espresso is sub standard.
 (The image is from http://whipup.net/2006/06/21/flickr-ing-espresso-art/)

How good a cup of cappuccino?
Espresso is the foundation of cappuccino; it is the coffee upon which a luxuriant structure of frothed milk is ladled and poured.
It is essential that the cups are warm when the milk is poured in or the froth will deflate. They are normally stored upsidedown on top of the espresso machine. The combination of frothed and steamed milk is then poured and ladled onto the coffee in the cup, gently as though folding it in. The small amount of remaining milk is also poured in to realize the perfect cappuccino.

Forthed: formed by a rising or overflowing mass of small bubbles
(The image is from http://boncafevn.com/eng/recipes.html)

[The information is from http://www.ico.org/]

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

[I_Am_Experienced] Bàn hai cái sự đời!

   Lủng lẳng bàn cái sự đời
   Ngắm nga ngó nghía rõ là rất hay

Sự đời 1: Muốn làm cái mà người ta làm được
Cái sự đời này rất hay, hay ở chỗ là cho người ta một động lực để học tập, làm việc và để sống. Nhưng cũng khổ, khổ ở chỗ là làm người ta mặc cảm và tự ti, trong lòng cứ băn khoăn không biết làm thế nào để đạt được. Đã đọc "Don't get mad. Get wise", tác giả bàn cái sự đời này giống như là món nợ thứ hai giữa mình và người khác và thực tế là kẻ thù lại chính là bản thân mình: cứ nghĩ sâu xa hóa ra lại hại chính mình.

Mấy ngày nay tôi lại bị bệnh này. Ngồi cứ ngó long ngong, vớ va vớ vẩn với mớ bòng bong rồi làm những chuyện thiệt tình là rất mong lung. Bệnh này phải được trị bằng cách đọc sách để thấy thế giới này thật lắm mênh mông, mình có những ưu điểm trời cho mà người khác không có. Một phút buồn, cộng 2 phút tự hào và 5 phút tự mỉm cười.

Sự đời 2: Mối quan hệ và tình bạn
Người ta cứ cố gắng tạo ra nhiều mối quan hệ và vô hình chung thành ra "chẳng có bạn". Cái sự đời này lại liên quan đến chuyện "quan hệ lợi ích" và xuất hiện nhiều trong các mối làm ăn và kinh doanh. Tôi gọi nó là "mối quan hệ". Còn tình bạn thì khác, số này ít hơn nhưng quan trọng, "dễ thương" hơn và khó xử hơn. Tạm gác những chuyện lùm xùm, bỏ qua mấy chuyện rắc rối, cứ bàn cái sự trong sáng của tình bạn: có thể chia sẻ, hiểu nhau và quan tâm nhau. Cái này thì "mối quan hệ" chẳng làm được.

Dạo này bị "mối quan hệ" làm cho trầm trọng dù rằng rất chú ý đến tình bạn. Thôi thì cứ chờ sung rụng, được không? Nghĩa là chờ tình bạn đến đấy. Bỏ nắng, phủ mưa, tầm tang một giấc mơ trưa thuở nào?

[I_Am_Free] Ba mươi, ba mốt và hai mươi sáu

     Hai tuần thức đêm với Roland Garros, hồi hợp từng đường bóng, cháy lòng với những pha giao bóng ăn điểm trực tiếp và vỡ òa với những game đấu trường sức.

     Note này tôi viết về Francesca Schiavone, một người hùng về ý chí và bản lĩnh. Trước khi vào giải đấu các chuyên gia họ nói gì nhỉ: Với cái tuổi 31 thì Schiavone khó có thể nào lọt được vào vòng bốn chứ đừng nói đến là bảo vệ thành công ngôi vô địch Roland Garros. Nhưng với tôi thì tôi chẳng tin và bình luận này. Với cái tuổi 31, và đặc biệt với môn tennis, người ta cho rằng đã qua thời. Nhưng chính Schiavone đã chứng minh điều ngược lại và "liếc mắc" một cái với "Gừng càng già càng cay nhá". Nhìn Schiavone giao bóng vào những điểm góc, lên lưới sắc bén và đánh trường sức tán về hai gốc mới thấy được nghị lực phi thường của chị. Xem chị thi đấu tôi cứ nghĩ tới ca sĩ Phương Thanh nhà mình: cháy hết mình cứ như đây là trận cuối cùng của mình vậy. Và giờ đây vào ngày hôm nay chị ngang nhiên bước vào trận chung kết với Li Na và trở thành nữ vận động viên quần vợt lọt đến 2 trận chung kết Grand Slam với cái tuổi "băm" của mình. 

    Note này tôi cũng viết về Roger Federer. Trước giải đấu người ta cũng không tin rằng anh sẽ được vào chơi trận chung kết. Với sức bật mạnh mẽ từ đầu năm, Djokovick đã thắng liên tục 42 trận và anh bước vào trận bán kết gặp Federer với tư thế của kèo trên và nếu thắng anh sẽ vượt qua Nadal để lên ngôi vương năm nay, cái mà anh mơ ước từ nhỏ. Cái tuổi 30 của Federer làm người ta ngờ vực và dĩ nhiên ở kèo dưới. Cũng như Schiavone, người ta không nghĩ là anh ta sẽ vượt qua Djokovick. Set đấu thứ nhất: 7-6 nghiêng về Federer, rồi 6-3 mà phần thắng cũng về Federer. Tôi nghĩ trong đầu lúc này: các nhà cái đặt cược đang đau đầu lắm đây. Set thứ ba Djokovick thắng lại 6-3. Và set thứ tư là một trận đấu nghẹt thở. Cú giao bóng ăn điểm trực tiếp của Federer đã đưa anh vào trận chung kết với một trận thắng rực rỡ. Cái tuổi già không phải là tất cả.

   Note này tôi cũng viết về tôi. Nhiều lần lắm tôi nghĩ cái tuổi 26 của mình sẽ là một trở ngại để đi những con đường mới mẻ, sẽ khó để có thể vượt qua những bạn trẻ hơn. Nhưng cũng như Schiavone và Federer, dù so sánh có hơi khập khiễng, tôi vẫn tin rằng mình sẽ thực hiện được những gì mình suy nghĩ. Tôi thấy tự tin hơn hẵn.

   31 chưa phải là già.... 30 còn đang ở đỉnh cao... và 26 vẫn tràn đầy năng lượng và tiến tới.

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

[I_Am_Special] Cupcake project _-_ __ _-_

That's is my Cupcake project which was presented in the final presentation of Entreprenuership class!

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

[I_Am_Experienced] From Zero to Hero!


MAX LEVCHIN and PAYPAL

    Why did Max Levchin draw my attention to PayPal’s success? Mostly accidentally, he and I have the same patience to standardize innovatively the world. Probably I give prominence to myself over-self-confidently, but at least that is my emotion after doing careful analysis. I am thinking of online marketing, whereas he thought of financial security. I wish to standardize the world of online advertising by formalizing the method of communication among advertising participants, while he did change the world by safe online payment. He was of sustainable success, and I have not been so far. Consequently, discovering Max Levchin’s work is of great importance due to the fact that it is going to inspire me sooner or later. It is extremely the countless number of interviews with Max Levchin, but I would like to look at him into the slices of an entrepreneur’s principles.
    The sentence, “PayPal went to public in early 2002 and was acquired later that year by eBay for $1.5 billion”, has become well known because of being not only the most meaningful event but also the telling period of PayPal. Nevertheless, traveling back 1998 to observe the very first day of PayPal, Max Levchin illuminated strongly the first principle of entrepreneurship: starting with our means.
    Is Max Levchin a successful entrepreneur? This is absolutely right but not sufficiently because a security person is who he was. Max Levchin received the bachelor’s degree in computer science at the University of Illinois at Urbana-Champaign in 1997 and what he wanted to do was crypto and security [1, p.8] upon which PayPal was born relying. In the other side, creating the first security software on Palm Pilot [1, p.9] and finding out his destiny to implement crypto on handheld device [1, p.9] demonstrates that Max Levchin started with what he knew the most: crypto algorithm. Additionally, Max Levchin did know that Peter Thiel, who was the one of the most influential co-founder of PayPal, was a hedge fund manager [1, p.8]. By the undeniably victorious career, Max Levchin made the principle, being means-driven rather than goal-driven, more transparent.
    Developing product is the most desirable curiosity in PayPal history, in the sense that the principle of transformation, which is adopting a unique set of decision-marking strategies, is expressed wonderfully. The very first product on which Max Levchin concentrated initially was a crypt library that he early realized its lack of demand. Afterwards, Max Levchin continued to do exaptation, a type of transformation, in the means of which the product was transformed to a wallet application for new customers who used handheld devices instead of software developers before [1, p.10]. The next iteration, cryptographically secure IOU note [1, p.10], was initially and enormously meaningful to PayPal’s success, which Max Levchin did reweighting type of transformation. Furthermore, deleting/supplementing type of transformation was demonstrated in the challengeable decisions, which was to kill handheld version and go with web version, forming PayPal today.
    Starting with our means and transforming our product is wasteful without people opening the opportunities, creating the products, and maintain business organization inasmuch as the principle of forming partnership is a necessary and inevitable step to go up victory ladder. PayPal is a striking example. Peter Thiel and Max Levchin not only worked together for the very first idea, but also made a commitment that Peter was CEO and Max was CTO [1, p.9]. Attempting to have a good cofounder was Max Levchin’s advice for young programmer [1, p.18]. Moreover, he definitely affirmed that Peter Thiel was the reason of PayPal’s success [1, p.18]. In addition, in order of fixing fraud problem, the most competitive feature of PayPal, Max Levchin convinced a student, Bob, to drop out of Stanford for a year and work with him [1, p.13]. As Max Levchin said: “Different people taught me different things” [1, p.18], building partnership is to drive the future.
    From the point of view of an computer-science researcher, I unavoidably love Max Levchin’s argument that security is not in any sort of a sense of anti-hacking defensive but just security in a wider sense: risk assessment. From the perspective of entrepreneurs, starting with means, transforming product, and forming partnership are essential to build up an outstanding business. Are these always-powerful foundations? The answer is “Who knows?”. Nonetheless, at least and for the most part, the case of PayPal and Max Levchin demonstrated them strongly. Experience is substantive but not enough. Therefore, let’s discover by ourselves based on these principles in order that when to be asked “Looking back, is there anything you would have done differently?”, then like Max Levchin, we will answer “No”.

[From the final assignment of Entreprenuership course] 

(The image is from venturebeat.files.wordpress.com)
Reference
[1] Founder at Work: Stories of Startups’ Early Days, Apress Media LLC, 2007

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

[I_Am_Experienced] “JARS OF BALLS” – AN ATTEMP TO INDENTIFY ENTREPRENEURS


    “Do you want to become an extraordinary businessman? Let’s play an easy game, “Jars of Balls”, showing who you are and how to make this expectation come true”. That’s an extremely impressive story that I am really excited about after finishing the 1st part of Effectual Entrepreneurship. Contradictorily and surprisingly, the interesting insights behind that story tell us the primary natures of an entrepreneur. You, like me before, may fall into a questionable space. However, let’s discover the story because the game has just begun.
    Three are three jars: the one having an equal number of red balls and green ball, the another containing balls with unknown number of red balls, and the last one without any available information. The player wins if picking as many red balls as possible. Let’s image the game in terms of the fighting business environment: You, a business starter, are standing at the point of jumping into the one of three markets: predictable, risky or unknowable. Each of them is a different edge.
    Prediction is safe but boring. Most of us are going to pickup the first jar because there are exactly red balls. Undoubtedly, this choice is the safest due to predictable situation. Why do I have to consider the others? The game ends, yet the transparent market that kills creativity limits the choice. With the 2nd biggest coffee producers in the world, most of business starters in Vietnam want to begin their career by building a coffee shop. They have an assurance that their business is acceptable in that market. Nevertheless, by the bomb of emerging coffee shops in Vietnam, the waves in the red ocean[1] pull them into the unsound competitive war. Therefore, should they choose the second jar?
    That’s a joke if you don’t think entrepreneurs are risk-takers. If choosing the second jar containing balls, you overcome the game mathematically, analytically, and controllably. Relying upon the existing historical data, trials, or errors, decision-making under risk involves estimating likely changes, calculating the possibility of outcome, and plan proactive actions. I had disagreed with the argument that entrepreneurs do work on controlling risk much. Instead, they accept risk as a given and work on controlling the returns, and assume personal responsibility for influencing outcome. Is it useless to predict the risk always happing? Entrepreneurs are outcome influencers in the levels of risk rather than risk-takers.
    “How do I control a future I cannot predict” is the unknowable game of entrepreneurs. Uncertainty in the third jar is not only unknown but also unknowable. It becomes inspirable, challengeable, movable, flexible and curious. Entrepreneurs play an unpredictable game and have the great possible of failure, don’t they? Are they heroes or stupid guys? In the blue ocean[2], they must as smart as possible to discover their right paths. They are not heroes but future controllers. They are not stupid guys but who challenge loss and failure. “Uncertainty is at the heart of real value in entrepreneurial opportunity” is what the entire story’s about.
    In conclusion, it’s insufficient to recognize the whole principles of entrepreneurship with few words. “Jars of Balls” illuminates the pivotal signs of an entrepreneur: extraordinary forecaster, future controller, and outcome influencer. These signs make a mirror to help business starters identify who they are and how they should do to become the true entrepreneurs. Max Levchin with PayPal, Tim Brady with Yahoo, Blake Ross with Firefox, are there the basic principles for being successful entrepreneurs? The answer must be YES, but that is a different story.

[From the assignment 2 of Entreprenuership course]

 (The image is from http://www.sharpastoast.com)


[1] Red ocean indicates known market space where the competitive rules of the game are known
[2] Blue ocean indicates the unknown market space, untainted by standards, expectations, and competition

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

[I_am_little] When I was too young!


A story that I became a leader …

That was a really wonderful time of being a student that I became a member of Secretary Board of Vietnamese Student Association (VSA) of University of Sciences (HCMUS), responsible for all activities of the first-year students, then Vice President of VSA-HCMUS for the whole students’ activities. Consequently, I had a lot of communication experience including primarily:
-      Organizing students’ events, formal conferences, a lot of kinds of official meetings
-      Directing the student activities and preparing for the next-generation leaders
-      Make presentation a lot in order to finish my responsibilities
-      Creating a large number of sorts of the official documents
Like that a little fish attempts to live in a wide ocean, inasmuch as being a leader at too young age, I met a lot of problems and had to make decisions without training in advance. Some of such problems were the followings:
-      Leading the group of members that had more experience lessened my confidence at the beginning
-      I usually used every way to convince my members although some of them were not happy with my decisions
The most memorable thing was that I made a disaster in discussion with a volunteer in Green Summer Campaign 2005. It was really hard time but a motive for improvement.
Working experience, a place to grow up …
After having graduated, I have worked for a big company for three years so far as an development technology engineer, so I had a lot of experience in written communication, says, writing reports, formal emails, discussion in board, and in spoken communication, such as presenting ideas to customers, negotiation with my upper managers.
That is the extremely useful time, which I have lived in business and organization cycles.
(From an assignment of Advanced Communication course)

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

[I_Am_Experienced] Playlist of Love's Emotion

Yesterday, It was the first time I saw you, and you are being the one I'm dreamin' of



OMG! You are walking down on the street. And baby! I just melt away and fall like rain


 I don't know why I miss you. But, you are strong when I am weak, you are the words when I can't speak, you never fail to see me through. That's the love I found in you



I do realize that you are falling into love with someone. I don't care. I'm willing to take the risk and I won't go


The moment when i say that i love you is breathless. And you're also breathless


Finally, you say that you can't. I just say "I hate love"


I try once again. I say "Please show some emotion"




Again, again and over again. I understand that you should "Save your goodbye"


After time and time, I decide that I will find someone like you.



That's me after 2 dreaming years:


P/s: I make that list for my friend's love!
Enjoy them.!

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

[I_Am_Experienced] Playlist for morning with Mimi

- Thức tỉnh với "It's like that"

- Vệ sinh cá nhân với "Love Story"

- Mở "Touch my body" và tập thể dục

 
- Bắt đầu một ngày mới nhiều "Emotions"


- Chào công việc bằng "Someday" 

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

[I_Am_Experienced] Ở đâu đó vẫn có "Không nơi nương tựa"

    Có lẽ nhiều bạn bè đã từng đọc quyển Không nơi nương tựa, #1 International Best Seller. Nhưng đối với tôi thì vừa đọc xong, sách chỉ có vỏn vẹn 228 trang nữa A4 nhưng làm người ta phải gai người và đầy tâm trạng.

     Sách là cuộc đời thật của Dave Pelzer, từng là một trường hợp bị mẹ ngược đãi làm rúng động nước Mỹ và dư luận. Những hình phạt mà mẹ cậu ta áp dụng chắc có lẻ phải vào một danh sách những đòn tra tấn tinh thần dã man đối với một đứa trẻ chỉ mới đang học tiểu học. Ở thời chiến tranh, người ta cũng không hành hạ một đứa trẻ như vậy

    Tại sao một người mẹ lại có thể đối xử với con mình như một người xa lạ mà bà ta căm ghét đến tận xương, thậm chí như là một đồ vật, một con vật không hơn không kém.? Buồn. Thật là không thể hiểu được. Rùng mình hơn khi lại có một người cha nhút nhát sợ sệt không bảo vệ được con mình. Những đứa trẻ khác thấy lạ khi mình không được vui chơi đùa giỡn cùng bạn bè, còn Dave thấy lạ khi trong một ngày gần mẹ mà lại không bị hành hạ "một trò gì đó"?..

     Sức mạnh tinh thần là vũ khí duy nhât của Dave để sống với những tháng ngày tâm tối. Được làm siêu nhân, hoàng tử hay mặc những bộ quần áo đẹp chỉ có được trong mơ, còn thực tế thì đối lập 100%, thậm chí là 200%

     Cũng còn đó những con người thiện giúp cậu được giải thoát.. Nhưng có ai biết đâu những ngày tháng đấy sẽ ảnh hưởng tồi tệ thế nào đến cuộc sống sau này...??

 A Chile called It

 Giờ đây Dave Pelzer trở thành một nhà hoạt động và nhân quyền!

[I_Am_Experienced] Bảy món nọ khắc nghiệt và yêu thương

    Tim là một người thành đạt và hạnh phúc, gia đình của cậu sống gần bờ biển đẹp thơ mộng và đối với cậu tất cả chỉ có thế. Đến một ngày kia, khi đang cùng vợ nói chuyện vui vẻ trên xe, vừa cằm cái Blackberry để tắt máy thì một tai nạn tan thương xảy ra, không là lỗi của cậu, hay nói đúng hơn chính cậu cho rằng mình là thủ phạm đã giết sáu người trong một gia đình và chính vợ cậu. Và thế là cậu phải gánh bảy món nợ khắc nghiệt.

    Sẽ kết thúc ở đó nếu Tim là một người lảng tránh sự thật và chỉ biết sống vì mình. Nhưng sự khoắc khoải về 7 sự mất mát, cậu quyết định hành động. Làm gì đây để trả cho hết nợ?

     Cứu sống 7 người khác bằng chính cuộc đời mình là cách mà Tim chọn. Cậu tìm hiểu thật rõ họ để chắc chắn rằng những người mình cứu sống là những người thật sự tốt và có ích. Ý tưởng quá bình thường nhưng cái cách mà cậu cứu sống người khác mới là bất bình thường.

     Không ngờ cuộc đời này lại đẹp đến thế, không phải vì những cảnh hùng vĩ mà chính là vẻ đẹp của tâm hồn, của sự tự vấn lương tâm, sự tha thứ và sự hy sinh. Tim đã hiến một lá phối của mình cho người em mà biết rằng suốt cuộc đời em mình sẽ không dính tới một đồng tham nhũng. Đó là một phần gan của anh hiến tặng cho bà Hollan, một người suốt đời giúp đỡ những trẻ em bất hạnh. Là căn nhà bên biển đầy kỷ niệm và chiếc xe đắt giá cho 3 mẹ con nọ mưu sinh vì suốt ngày bị chồng đánh đập.

     Đó còn là lần đau đớn của Tim để lấy tủy của mình cho một cậu bé bị bệnh máu trắng vì anh không thể lưỡng lự được khi nhìn người mẹ ấy hằng ngày đến thăm con. Và nữa, anh hiến tặng một phần thận của mình cho một huấn luyện viên suốt đời phải chạy thận.

     Một chuyện tình với một phụ nữ bị bệnh tim bẩm sinh, Emily, vừa chớm nở, Tim mừng vì mình cũng có những ngày hạnh phúc. Sau một đêm nồng ấm, anh vội vã trở về phòng trọ, vào nhà vệ sinh, bỏ đá vào bồn tắm, vặn nước, gọi 911 cho xe cấp cứu tới, và bỏ một con sứa độc vào bồn, và dĩ nhiên Tim ở trong ấy. Quả tim được hiến cho người phụ nữ còn đôi mắt anh hiến cho một nhạc công piano mù. Và một điểm đặc biệt nữa: suốt một hành trình như thế anh chỉ hé mở cho người bạn thân Dan của mình biết.

     Hình ảnh cuối phim, tình cảm con người đẹp đến ngỡ ngàng, trên chiếc piano là ngón tay người nhạc công mù nay đã tìm được ánh sáng, những em thiếu nhi hát cho một niềm hy vọng mới. Ở dưới đó, Emily là khán giả, nhạc vừa xong, người nhạc công gặp Emily, Emily nhìn đôi mắt của người nhạc công và khóc, rồi họ ôm nhau như là lần đầu tiên Tim ôm Emily vậy....

 Tim và Emily: điệu nhảy đầu tiên cũng là cuối cùng

[I_Am_Little] Đi cho tròn một cõi sinh tồn

     Mệt mỏi bật tivi lên xem. Bất ngờ vì một chương trình Xiếc cuộc sống. Chương trình rất đặc biệt vì có sự tham dự của MC Đỗ Thụy, và hai diễn viên chính là 2 mẹ con.

     Cái màn diễn này thiệt là hết hồn: hai mẹ con chạy xe honda quá cũ lướt trên những đoạn đường quốc lộ xe cộ đông đúc, con thì cầm lái và chở đằng sau là những trái mít vừa hái được để đi bán. Một câu hỏi đặt ra: Vậy bà mẹ ở đâu? Đơn giản: NGỒI NGAY SƯỜN ĐẰNG TRƯỚC của chiếc xe. Người con ốm lắm, người mẹ thì cũng không kém lọt thõm trong chiếc xe và nếu không vì mặt nhăng nheo thì ai cũng nghĩ đó là một đứa trẻ lớn xác bị suy dinh dưỡng. MC Đỗ Thụy chào tôi bằng câu mở đầu "Chào mừng đến chương trình Ước mơ của tôi". Nhìn cảnh xiếc của hai mẹ con, Đỗ Thụy khóc và tôi cũng ứa nước mắt.

     Căn nhà hai mẹ con thì nghèo quá thể. Gia đình này có thêm một người con lớn bị bệnh giật kinh phong và thế là người mẹ phải nuôi hai đứa con. "Lo cho đứa lớn ở nhà thì thằng nhỏ làm sao chở mít được, mà lo đi buôn bán thì lại bỏ thằng lớn, lúc nó giật kinh phong không ai chăm sóc, máu me như thế thì sao đặng", tôi lượt dịch lời người mẹ nói. Tôi tự nói: Cái này còn hơn là tiến thoái lưỡng nan.

    Chế độ dinh dưỡng của hai mẹ con thì càng bất ngờ hơn: Xiếc và còn hơn cả xiếc. Tất cả thức ăn giành cho người con lớn, chẳng qua là cơm nguội trắng thôi. Người mẹ thì cả tháng ăn muối tiêu, vài bữa được miếng chao. Người con nhỏ thì sợ hơn: ăn hai trái chôm chôm, mấy miếng me, một ít nước dừa và thế là qua bữa. Tôi cũng tự hỏi "Ăn như thế sao chở đi bán trên những con đường dài loằn ngoằn như thế". Tôi cá là sự tích này sẽ trở thành kỷ lục Guinness.

   35 triệu là quà tặng giành cho gia đình. Tôi thấy đáng lắm và rất vui và vui nhất là cả gia đình không còn phải chịu cái chế độ dinh dưỡng kia. Tôi cũng lại tự hỏi "Có ai chỉ họ cách dùng tiền không đây này".

    Cứ đi tròn một cõi sinh tồn... dù rằng lại rất khó khăn.

[I_Am_Unique] Acous'84 & Hà Anh Tuấn

     Hãy thử khám phá xem nhé!

     Album Acous'84 của Hà Anh Tuấn mang màu sắc âm nhạc acoustic và đó là những câu chuyện kể về những kỷ niệm. Tên của album đã nói lên tất cả, Acous là Acoustic và 84 là năm sinh của Hà Anh Tuấn, bìa album là hình ảnh ngây thơ của một đứa trẻ, mọi thứ như nói với tôi "hãy trở về những gì giản dị nhất, gần gũi nhất, và thật tinh tế và tình cảm nhất".

     Mình nghe nhạc hơi khó tính, chắc vì thế nên lần đầu nghe album qua loa thì hoàn toàn ko cảm xúc. Ngồi trong công ty lấy phone nghe lại từ đầu đến cuối thì thấy thấm. Điểm sáng của album chính là những sáng tác pha chất rock như Yêu hoang đường, Sáng chủ nhật. Đậm chất acoustic có Hạ cuối, Vài lần đón đưa, Để dành. Và một số bài không phù hợp lắm như Làm ơn đậm chất pop.

     Khen Hà Anh Tuấn vì giọng hát đã tiến bộ rõ rệt. Nhưng hỡi ôi, tôi giá mà giọng Hà Anh Tuấn mà dày hơn chút nữa thì tuyệt biết bao. Chính vì thiếu điều này mà nghe những bài chất rock không thật đã cho đến khi đến những đoạn của Microwave. Hay chưa thật xuất thần với Hạ cuối mà Tuấn đã từng trình diễn. Tôi nghe 3 album của Tuấn rồi nhưng nghe chưa thật đã.

     Về mặt ý tưởng album, Khang đánh giá cao về mặt ý tưởng nhưng cái thể hiện ra bên ngoài lại không như mong muốn. Album là sản phẩm tinh thần và vì thế phải xây dựng thương hiệu về mặt tinh thần, phải làm sao cho mới cầm album trên tay đã có cảm xúc, thấy cái bìa là muốn nghe và nghe hết album phải để lại cảm xúc càng mãnh liệt càng tốt. Ý tưởng album có thể được trình bày theo nhiều hướng:

     - Acoustic: bản chất là thể hiện sự trung thực của các nhạc cụ và giọng hát, do đó bật lên sự giản dị mà tinh tế => Lấy chữ giản dị ra làm thương hiệu => thể hiện ra như là một series ảnh và cuộc sống đời thường: cảnh mấy chú đạp xích lô, cụ già ăn trầu, vv. Dĩ nhiên là chọn ảnh nên nhắm vào khách hàng mục tiêu

     - 84: gắn liền với Hà Anh Tuấn, xây dựng album như là một câu chuyện đời của Hà Anh Tuấn, từ đó chia sẻ với người nghe và tìm đồng cảm.. Và nhiều ý tưởng khác nữa.

     Về mặt tiếp thị, giống như các album khác, mặt tiếp thị quá ư là mờ nhạc. Kế hoạch tiếp cận chưa có, kế hoạch gây tò mò chưa có, kế hoạch gây náo động chưa có, kế hoạch truyền thông kiểu du kích chưa có... thì khó mà trở thành sản phẩm bán chạy được (ko biết doanh số nhiêu). Giả sử như là Hà Anh Tuấn là người tiên phong làm môt liveshow Acoustic trên truyền hình như là Mariah Carey từng làm trên kênh MTV thì sẽ thế nào đây. Một đoạn intro của album upload lên youtube, facebook, zing, twitter, yahoo... sẽ mang hiệu ứng lan truyền cực kỳ tốt.

    Chê nhiều hơn khen, nhưng mà thiệt tình không nói không được.

 Hãy tìm về với những điều giản dị nhất