Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

[I_Am_Experienced] Playlist for morning with Mimi

- Thức tỉnh với "It's like that"

- Vệ sinh cá nhân với "Love Story"

- Mở "Touch my body" và tập thể dục

 
- Bắt đầu một ngày mới nhiều "Emotions"


- Chào công việc bằng "Someday" 

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

[I_Am_Experienced] Ở đâu đó vẫn có "Không nơi nương tựa"

    Có lẽ nhiều bạn bè đã từng đọc quyển Không nơi nương tựa, #1 International Best Seller. Nhưng đối với tôi thì vừa đọc xong, sách chỉ có vỏn vẹn 228 trang nữa A4 nhưng làm người ta phải gai người và đầy tâm trạng.

     Sách là cuộc đời thật của Dave Pelzer, từng là một trường hợp bị mẹ ngược đãi làm rúng động nước Mỹ và dư luận. Những hình phạt mà mẹ cậu ta áp dụng chắc có lẻ phải vào một danh sách những đòn tra tấn tinh thần dã man đối với một đứa trẻ chỉ mới đang học tiểu học. Ở thời chiến tranh, người ta cũng không hành hạ một đứa trẻ như vậy

    Tại sao một người mẹ lại có thể đối xử với con mình như một người xa lạ mà bà ta căm ghét đến tận xương, thậm chí như là một đồ vật, một con vật không hơn không kém.? Buồn. Thật là không thể hiểu được. Rùng mình hơn khi lại có một người cha nhút nhát sợ sệt không bảo vệ được con mình. Những đứa trẻ khác thấy lạ khi mình không được vui chơi đùa giỡn cùng bạn bè, còn Dave thấy lạ khi trong một ngày gần mẹ mà lại không bị hành hạ "một trò gì đó"?..

     Sức mạnh tinh thần là vũ khí duy nhât của Dave để sống với những tháng ngày tâm tối. Được làm siêu nhân, hoàng tử hay mặc những bộ quần áo đẹp chỉ có được trong mơ, còn thực tế thì đối lập 100%, thậm chí là 200%

     Cũng còn đó những con người thiện giúp cậu được giải thoát.. Nhưng có ai biết đâu những ngày tháng đấy sẽ ảnh hưởng tồi tệ thế nào đến cuộc sống sau này...??

 A Chile called It

 Giờ đây Dave Pelzer trở thành một nhà hoạt động và nhân quyền!

[I_Am_Experienced] Bảy món nọ khắc nghiệt và yêu thương

    Tim là một người thành đạt và hạnh phúc, gia đình của cậu sống gần bờ biển đẹp thơ mộng và đối với cậu tất cả chỉ có thế. Đến một ngày kia, khi đang cùng vợ nói chuyện vui vẻ trên xe, vừa cằm cái Blackberry để tắt máy thì một tai nạn tan thương xảy ra, không là lỗi của cậu, hay nói đúng hơn chính cậu cho rằng mình là thủ phạm đã giết sáu người trong một gia đình và chính vợ cậu. Và thế là cậu phải gánh bảy món nợ khắc nghiệt.

    Sẽ kết thúc ở đó nếu Tim là một người lảng tránh sự thật và chỉ biết sống vì mình. Nhưng sự khoắc khoải về 7 sự mất mát, cậu quyết định hành động. Làm gì đây để trả cho hết nợ?

     Cứu sống 7 người khác bằng chính cuộc đời mình là cách mà Tim chọn. Cậu tìm hiểu thật rõ họ để chắc chắn rằng những người mình cứu sống là những người thật sự tốt và có ích. Ý tưởng quá bình thường nhưng cái cách mà cậu cứu sống người khác mới là bất bình thường.

     Không ngờ cuộc đời này lại đẹp đến thế, không phải vì những cảnh hùng vĩ mà chính là vẻ đẹp của tâm hồn, của sự tự vấn lương tâm, sự tha thứ và sự hy sinh. Tim đã hiến một lá phối của mình cho người em mà biết rằng suốt cuộc đời em mình sẽ không dính tới một đồng tham nhũng. Đó là một phần gan của anh hiến tặng cho bà Hollan, một người suốt đời giúp đỡ những trẻ em bất hạnh. Là căn nhà bên biển đầy kỷ niệm và chiếc xe đắt giá cho 3 mẹ con nọ mưu sinh vì suốt ngày bị chồng đánh đập.

     Đó còn là lần đau đớn của Tim để lấy tủy của mình cho một cậu bé bị bệnh máu trắng vì anh không thể lưỡng lự được khi nhìn người mẹ ấy hằng ngày đến thăm con. Và nữa, anh hiến tặng một phần thận của mình cho một huấn luyện viên suốt đời phải chạy thận.

     Một chuyện tình với một phụ nữ bị bệnh tim bẩm sinh, Emily, vừa chớm nở, Tim mừng vì mình cũng có những ngày hạnh phúc. Sau một đêm nồng ấm, anh vội vã trở về phòng trọ, vào nhà vệ sinh, bỏ đá vào bồn tắm, vặn nước, gọi 911 cho xe cấp cứu tới, và bỏ một con sứa độc vào bồn, và dĩ nhiên Tim ở trong ấy. Quả tim được hiến cho người phụ nữ còn đôi mắt anh hiến cho một nhạc công piano mù. Và một điểm đặc biệt nữa: suốt một hành trình như thế anh chỉ hé mở cho người bạn thân Dan của mình biết.

     Hình ảnh cuối phim, tình cảm con người đẹp đến ngỡ ngàng, trên chiếc piano là ngón tay người nhạc công mù nay đã tìm được ánh sáng, những em thiếu nhi hát cho một niềm hy vọng mới. Ở dưới đó, Emily là khán giả, nhạc vừa xong, người nhạc công gặp Emily, Emily nhìn đôi mắt của người nhạc công và khóc, rồi họ ôm nhau như là lần đầu tiên Tim ôm Emily vậy....

 Tim và Emily: điệu nhảy đầu tiên cũng là cuối cùng

[I_Am_Little] Đi cho tròn một cõi sinh tồn

     Mệt mỏi bật tivi lên xem. Bất ngờ vì một chương trình Xiếc cuộc sống. Chương trình rất đặc biệt vì có sự tham dự của MC Đỗ Thụy, và hai diễn viên chính là 2 mẹ con.

     Cái màn diễn này thiệt là hết hồn: hai mẹ con chạy xe honda quá cũ lướt trên những đoạn đường quốc lộ xe cộ đông đúc, con thì cầm lái và chở đằng sau là những trái mít vừa hái được để đi bán. Một câu hỏi đặt ra: Vậy bà mẹ ở đâu? Đơn giản: NGỒI NGAY SƯỜN ĐẰNG TRƯỚC của chiếc xe. Người con ốm lắm, người mẹ thì cũng không kém lọt thõm trong chiếc xe và nếu không vì mặt nhăng nheo thì ai cũng nghĩ đó là một đứa trẻ lớn xác bị suy dinh dưỡng. MC Đỗ Thụy chào tôi bằng câu mở đầu "Chào mừng đến chương trình Ước mơ của tôi". Nhìn cảnh xiếc của hai mẹ con, Đỗ Thụy khóc và tôi cũng ứa nước mắt.

     Căn nhà hai mẹ con thì nghèo quá thể. Gia đình này có thêm một người con lớn bị bệnh giật kinh phong và thế là người mẹ phải nuôi hai đứa con. "Lo cho đứa lớn ở nhà thì thằng nhỏ làm sao chở mít được, mà lo đi buôn bán thì lại bỏ thằng lớn, lúc nó giật kinh phong không ai chăm sóc, máu me như thế thì sao đặng", tôi lượt dịch lời người mẹ nói. Tôi tự nói: Cái này còn hơn là tiến thoái lưỡng nan.

    Chế độ dinh dưỡng của hai mẹ con thì càng bất ngờ hơn: Xiếc và còn hơn cả xiếc. Tất cả thức ăn giành cho người con lớn, chẳng qua là cơm nguội trắng thôi. Người mẹ thì cả tháng ăn muối tiêu, vài bữa được miếng chao. Người con nhỏ thì sợ hơn: ăn hai trái chôm chôm, mấy miếng me, một ít nước dừa và thế là qua bữa. Tôi cũng tự hỏi "Ăn như thế sao chở đi bán trên những con đường dài loằn ngoằn như thế". Tôi cá là sự tích này sẽ trở thành kỷ lục Guinness.

   35 triệu là quà tặng giành cho gia đình. Tôi thấy đáng lắm và rất vui và vui nhất là cả gia đình không còn phải chịu cái chế độ dinh dưỡng kia. Tôi cũng lại tự hỏi "Có ai chỉ họ cách dùng tiền không đây này".

    Cứ đi tròn một cõi sinh tồn... dù rằng lại rất khó khăn.

[I_Am_Unique] Acous'84 & Hà Anh Tuấn

     Hãy thử khám phá xem nhé!

     Album Acous'84 của Hà Anh Tuấn mang màu sắc âm nhạc acoustic và đó là những câu chuyện kể về những kỷ niệm. Tên của album đã nói lên tất cả, Acous là Acoustic và 84 là năm sinh của Hà Anh Tuấn, bìa album là hình ảnh ngây thơ của một đứa trẻ, mọi thứ như nói với tôi "hãy trở về những gì giản dị nhất, gần gũi nhất, và thật tinh tế và tình cảm nhất".

     Mình nghe nhạc hơi khó tính, chắc vì thế nên lần đầu nghe album qua loa thì hoàn toàn ko cảm xúc. Ngồi trong công ty lấy phone nghe lại từ đầu đến cuối thì thấy thấm. Điểm sáng của album chính là những sáng tác pha chất rock như Yêu hoang đường, Sáng chủ nhật. Đậm chất acoustic có Hạ cuối, Vài lần đón đưa, Để dành. Và một số bài không phù hợp lắm như Làm ơn đậm chất pop.

     Khen Hà Anh Tuấn vì giọng hát đã tiến bộ rõ rệt. Nhưng hỡi ôi, tôi giá mà giọng Hà Anh Tuấn mà dày hơn chút nữa thì tuyệt biết bao. Chính vì thiếu điều này mà nghe những bài chất rock không thật đã cho đến khi đến những đoạn của Microwave. Hay chưa thật xuất thần với Hạ cuối mà Tuấn đã từng trình diễn. Tôi nghe 3 album của Tuấn rồi nhưng nghe chưa thật đã.

     Về mặt ý tưởng album, Khang đánh giá cao về mặt ý tưởng nhưng cái thể hiện ra bên ngoài lại không như mong muốn. Album là sản phẩm tinh thần và vì thế phải xây dựng thương hiệu về mặt tinh thần, phải làm sao cho mới cầm album trên tay đã có cảm xúc, thấy cái bìa là muốn nghe và nghe hết album phải để lại cảm xúc càng mãnh liệt càng tốt. Ý tưởng album có thể được trình bày theo nhiều hướng:

     - Acoustic: bản chất là thể hiện sự trung thực của các nhạc cụ và giọng hát, do đó bật lên sự giản dị mà tinh tế => Lấy chữ giản dị ra làm thương hiệu => thể hiện ra như là một series ảnh và cuộc sống đời thường: cảnh mấy chú đạp xích lô, cụ già ăn trầu, vv. Dĩ nhiên là chọn ảnh nên nhắm vào khách hàng mục tiêu

     - 84: gắn liền với Hà Anh Tuấn, xây dựng album như là một câu chuyện đời của Hà Anh Tuấn, từ đó chia sẻ với người nghe và tìm đồng cảm.. Và nhiều ý tưởng khác nữa.

     Về mặt tiếp thị, giống như các album khác, mặt tiếp thị quá ư là mờ nhạc. Kế hoạch tiếp cận chưa có, kế hoạch gây tò mò chưa có, kế hoạch gây náo động chưa có, kế hoạch truyền thông kiểu du kích chưa có... thì khó mà trở thành sản phẩm bán chạy được (ko biết doanh số nhiêu). Giả sử như là Hà Anh Tuấn là người tiên phong làm môt liveshow Acoustic trên truyền hình như là Mariah Carey từng làm trên kênh MTV thì sẽ thế nào đây. Một đoạn intro của album upload lên youtube, facebook, zing, twitter, yahoo... sẽ mang hiệu ứng lan truyền cực kỳ tốt.

    Chê nhiều hơn khen, nhưng mà thiệt tình không nói không được.

 Hãy tìm về với những điều giản dị nhất

[I_Am_Special] Hãy là người phê bình thẳng thắng và tích cực

    Bạn có từng bao giờ góp ý thẳng thắn một người nào đó chưa? Hay thay vào đó là một cảm giác sợ người khác e ngại mình và nghĩ mình là một người không thân thiện? Một lần bạn thấy người nào đấy làm sai, hay làm cho mình khó chịu, bạn có can đảm để góp ý thẳng thắng người ấy không? Hay thay vào đó là một sự im lặng rồi lờ đi và chịu trận với những "đau khổ" về mặt tinh thần

      Tôi nghĩ rằng mọi người sẽ chọn phương án thứ hai hơn. Và có lẻ tôi cũng từng lựa chọn phương án hai nhiều hơn. Hôm nay là một sự bất ngờ lớn khi xem chương trình "Người thiết kế thời trang" trong chuỗi chương trình tìm kiếm tài năng Cầu Vòng của VTV6. Và người làm bất ngời chính là vị giám khảo nhà thiết kế Ngô Thái Uyên, người mà giờ này tôi khâm phục vì sự thẳng thắn và góp ý một cách nhiệt tình.

      Hãy tưởng tượng bạn là một thí sinh (sinh viên khoa Công nghiệp Mỹ thuật) và nghe những lời "phê bình" như sau: "Tôi nghe em nói em là sinh viên khoa Công nghiệp Mỹ thuật thì tôi cười vì em làm chiếc áo này cẩu thả...chiếc áo em... nên...". Bất kỳ môt nghề nghiệp nào đều không chấp nhận sự cẩu thả và cảm giác như thế nào nếu một người khác phê bình bạn cẩu thả trước hàng triệu người xem truyền hình. Nhận xét này hơi gay gắt nhưng nếu xét đến một mức độ nào đó thì đó là một bài học kinh nghiệm tuyệt vời cho tương lai sau này.

      Bắt đầu từ đây, tôi nghĩ sự thẳng thắn kèm với khả năng giao tiếp tinh tế sẽ là một biện pháp vô cùng hữu hiệu để góp ý với người khác. Không phải vừa đánh vừa xoa mà là chỉ ra được những cái không hay cần chỉnh sửa của người khác. Và hơn thế, khi tôi nhận được phê bình thậm chí là gay gắt thì cũng hãy rộng mở hơn.

      Phê bình thẳng thắn hay không, gay gắt hay không là tùy vào cách nhận xét của mọi người. Nhưng một góp ý hay phê bình có hiệu quả hay không thì phải dựa vào mức độ tác động của nó tốt đến mức nào!

[I_Am_Experienced] Khám phá món nem cua Hải Phòng

    Hôm nay sau khi đi học xong, bỗng nhiên nhớ lại hôm Ti vi quảng cáo món Nem cua Hải Phòng, lòng khao khát ăn uống trỗi dậy, thế là bạn Khang nhanh chóng có mặt tại 15E Nguyễn Thị Minh Khai để thử món nem này - Nem cua (hay nem vua) Hải Phòng!!!

     Cảm giác đầu tiên khi bước vào quán dĩ nhiên là mát mẻ rồi. Với cái nắng oi ả của Sài gòn thì buổi trưa vào một quán có máy lạnh là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Quán có phong cảnh ấm cúng lấy màu nâu của gỗ làm chủ đạo, và lúc này quán đang mở album nhạc Cánh Cung của Đỗ bảo và đúng ngày bài "Bức thư tình thứ nhất". Bài hát này tự nhiên làm mình tủi thân vì đi ăn có một mình vào ngày chủ nhật. Nhưng không sao vì tất cả đều phải tập trung cho sự nghiệp khám phá ăn uống hôm nay

     Không cần phải lật menu vì đã biết mình ăn gì rồi: hai nem cua, một dĩa bún và một ly chanh đá. Vừa ngồi món nem, mình vừa lấy dế yêu 5.0M ra chụp hình toàn cảnh để upload lên mạng cho bà còn xem. Chụp mấy tấm liền rồi lại chờ. Bực mình chụp thêm mấy tấm nữa rồi lại chờ và chờ. Sao lâu thế nhỉ trong lúc bụng thì đang đói cồn cào...

     Và giờ "linh" đã điểm. Món nem đã được dọn ra, chỉ kêu có 2 cái ôi sao mà nhiều thế (^_^). Khi mới đem ra, cảm giác đầu tiên là nem nóng thật nóng, khói nghi ngút luôn. Một điểm đặc biệt là người phục vụ sẽ cắt nem bằng kéo nghe rắt rắt rất là khoái chí. Sau khi màn múa kéo hạ màn, bây giờ là tới lượt mình. Ăn một mạch trong 30 phút xong xuôi tât cả mọi thứ. Nói vậy thôi chứ bạn Khang nhà ta cũng biết thưởng thức lắm: nem cua nêm không được vừa ăn cho lắm, nhưng khi chấm với nước mắm sẽ thấy mùi vị lạ lạ, nem chiên dầu hơi nhiều nên sẽ không phù hợp cho những người ăn kiêng. Nói chung tạm ổn cho 7/10

 Nem cua Hải Phòng sau khi được "múa kéo"

 Một bữa tiệc đầy đủ

 Một góc quán

[I_Am_Little] Đi làm: Kết thúc ngày tháng rong chơi

   Tự nhiên ngồi đọc lại những nhật kí bên yahoo 360 lại cảm thấy ấm lòng và những kỷ niệm lại tràn về! Đây là những tâm sự khi mới vừa xong 3 tháng training tại công ty ....

"    Bẵng một cái! Thế là đã hết thời gian training tại công ty rồi! Vừa mừng, vừa buồn! Mừng vì mình đã bắt đầu một giai đoạn mới nhiều thử thách hơn, nhiều cơ hội hơn, buồn vì phải sắp nói chia tay với đại gia đình 6th-generation.!
     Thời gian 3 tháng, ngắn cũng không ngắn mà dài cũng không dài. Ngày hôm nay là một ngày của interview, phỏng vấn cả bốn nhóm, mệt lữ vì mỗi lần vào phỏng vấn là phải căng não để tìm kiếm những từ tiếng Anh thích hợp. Bốn lần phỏng vấn, thật là khó khăn cho bản thân mình, nói chung, mình đã có nhiều sự lựa chọn khi quyết định sẽ join vào group nào, nhưng thiệt tình đến tận bây giờ mình vẫn có những lưỡng lự chưa dứt khoát được. Nhưng thôi, chuyện gì tới cũng sẽ tới.
     Hôm này đúng là "buồn tàn thu". Nhận được con điểm 65 từ bài kiểm tra của Hayashi-san, thật là bực mình, chỉ còn 5 điểm nữa là đậu rồi! Thế là anh Khang nhà ta phải học bài để chuẩn bị kỳ thi lại của thầy Hayashi thôi.
     Hôm nay cũng có một niềm vui, lần đầu tiên kể từ khi vào công ty, bạn Khang được những anh chị đi trước khen là "presentation ấn tượng". Được khen sao mà thích thế! Người cứ như trên mây vậy, nhiều người thấy mình nói vậy chắc cười thầm nhưng thật sự thì để được một lời khen trong công ty thì quả là khó khăn.
     Những bận rộn, buồn vui trong công ty mình biết chia sẽ cùng ai đây? Một câu hỏi không lời đáp. Sao lúc này tự nhiên lại muốn hát bài "Alone in love" của Mariah Carey quá!
Àh quên! Một chuyện đáng chúc mừng nhất mà mình chưa kể, đó là bạn Khang đã thi bằng lái xe và đã được điểm tuyệt đối! Thứ tư này sẽ đi lấy bằng...... Thật là vui!

     Những ngày làm việc sau này sẽ thành công và vui vẻ..."

Thật là nhớ quá......... Bây giờ còn đâu những ngày tháng rong chơi nữa.................